XtGem Forum catalog
Đêm! Bất chợt nhớ lại mùi hương ngọc lan nhà ai vương qua ngõ khi bất chợt em đi ngang qua. Phải chăng, anh cũng như mùi hương ấy, chỉ thoảng nhẹ mà khiến em phải nhớ, phải day dứt cả đời. Đêm! 24 tuổi có còn gọi là nhỏ bé nữa không anh nhỉ? Vậy mà sao tới giờ em vẫn còn mơ mộng vào cái gọi là tình yêu, tình yêu trong cách trở ấy. Nếu cách đây khoảng 3 tháng thôi, có lẽ em đã khẳng định chắc nịch rằng: "Chỉ cần tình yêu là đủ". Nhưng bây giờ... tình yêu với em là cái gì xa vời quá! Đêm! Nhớ đến anh, nhớ đến tình yêu 5 năm của mình như một giấc mơ. Giấc mơ với khúc dạo đầu ngọt ngào để kết thúc là nỗi cay đắng. Còn nhớ, giờ này năm ngoái thôi, em đã vượt cả 2000 cây số để tới Quảng Ninh thăm anh, ngất ngây hạnh phúc say đắm bên anh. Thế nhưng, hạnh phúc của mình mong manh như lâu đài xây bằng cát. Em như con dã tràng lặng lẽ xây và anh - như những cơn sóng nhẹ nhàng xô nhẹ và kéo tất cả vào biển sâu. Quảng Ninh chỉ là cái gì gần gũi mà sao quá xa vời với em. Xa như những giấc mơ em cố chạm và vẫn không thể níu giữ anh! Đêm! Nỗi nhớ cồn cào về anh lại khiến em nuối tiếc. Giá như em đừng ảo tưởng về cuộc sống, thực tế một chút. Bắt anh chịu trách nhiệm về mọi thứ một chút có lẽ tình yêu mình đã không mất hoặc không thì cũng không làm em phải đau lâu đến vậy. Như những vết thương đang rỉ máu của những người bị bệnh, em không biết khi nào mới có thể cầm lại đươc. Đêm! Nghĩ về anh, nghĩ về mọi người lại trào dâng nước mắt. Em không tiếc công xây đắp tình yêu, chỉ thấy tiếc vì mọi người nhất là bố mẹ phải lo lắng cho em quá nhiều. Tiền làm từ mồ hôi, nước mắt của bố mẹ bị em vung vãi, đầu tư cho tình yêu quá nhiều. Món nợ ấy không lớn nhưng có lẽ em phải mất cả đời để day dứt để ân hận vì đã làm bố mẹ phải lo lắng. Đêm! Nghĩ về những ngày đã qua như vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Thế nhưng vẫn còn mừng vì mình vẫn còn sức để tồn tại, để làm những điều không để bố mẹ phải thất vọng nữa. Nghĩ về anh, lòng vẫn đau nhưng không còn day đứt mà thấy nhẹ nhàng. Phải chăng, nó là sự giải thoát cho 2 đứa. Ngày mai, anh sẽ nhận lại tấm bằng tốt nghiệp. Hi vọng anh hãy dùng nó để vững bước trên con đường kiếm tìm hạnh phúc. Đêm! Tình cờ nghe được bài hát "Em nhớ anh vô cùng" của Hồ Quỳnh Hương. Những kỉ niệm, những gì cố gắng nén giữ trong lòng lại chợt òa về. Tự hỏi, sao mình vốn mạnh mẽ lại trở nên yếu đuối thế này nhỉ? Chơi vơi, chông chênh, lưng chừng những xúc cảm về anh! Hàng ngàn câu hỏi tại sao, tại sao, tại sao mình phải rời xa nhau? Câu trả lời như lọt thỏm vào đêm lạnh giá. Em sẽ cố quên được anh, cho dù lòng vẫn nhói đau khi nghĩ đến anh... (Ảnh minh họa) Đêm! Sao mà sợ cái cảm giác khi ngủ và mơ thấy anh thế. Anh! Giờ này anh thế nào? Em mất anh thật sự rồi, nhưng biết đâu như vậy lại tốt cho anh hơn anh nhỉ? Anh rời xa em sẽ không phải lo lắng, phải toan tính điều gì hết. Và trên hết sẽ gặp một người xinh đẹp, giỏi giang, xứng đáng với anh hơn em. Thì thôi anh nhé, em sẽ buông tay anh ra, không giữ anh làm riêng mình, không giữ anh nữa. Bởi vì anh thật ra không thuộc về em. Anh! Những kỉ niệm về anh vẫn đong đầy trong em. Nhưng kỉ niệm vẫn là kỉ niệm. Em sẽ cố quên được anh, cho dù lòng vẫn nhói đau khi nghĩ đến anh, khi bất chợt đụng chạm vào nơi sâu nhất của tâm hồn! Anh! Mùa đông đã về, anh còn nhớ những kỉ niệm của đôi ta? Có lẽ là không đâu vì thực ra, em cũng chỉ là một thói quen trong đời anh thôi phải không? Anh, hãy cho em vẫn mơ về anh nhé nhưng không phải là để gối nhòe nhoẹt nước mà như là một kỉ niệm, một người vô tình đi ngang đời em thôi anh nhé! Anh! Cuộc sống của em bắt đầu có những xáo trộn, em bắt đầu lâm vào nợ nần vì những khoản nợ lo chuẩn bị cho cuộc sống của 2 đứa mình trước đây. Nhưng nó sẽ qua mau thôi, em luôn là người biết cách giải quyết mọi khó khăn, kể cả việc quen với cuộc sống không có anh. Anh! Chúng ta quen nhau một cách vô tình và bây giờ xa nhau một cách vô tình anh nhé! Em sẽ tiếp tục hát bài hát: "Anh đã đến và nói với em Ngày mai anh phải đi Ở nơi ấy anh sẽ tìm được hạnh phúc. Giọt nước mắt cố nén trong lòng Đành chấp nhận như vậy thôi Vì em chẳng thể mang được Hạnh phúc đến với anh. Nguyện xin giữ mãi dĩ vãng trong tim Ngày hôm qua đã thuộc về nhau Sao giờ hạnh phúc tan biến rồi? Người ơi, Chỉ còn lại những nỗi nhớ vô bờ Biển mênh mông cuốn trôi về đâu Anh có biết em sẽ nhớ anh vô cùng" Chúc anh tìm được hạnh phúc bên một người con gái khác!